Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Thành Viên
    nguyenthihanoi5's Avatar
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    626
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.

    chuyển nhà thành hưng Hai vợ chồng

    chuyển nhà thành hưng Hai vợ chồng cưới nhau được 3 năm, sống với mẹ tôi nên tôi không phải đi làm dâu. Gia đình anh có bà nội, bố mẹ và hai vợ chồng anh trai. Bà nội và bố mẹ chồng tôi không có thu nhập từ việc đi làm mà chỉ có vài triệu tiền lãi ngân hàng mỗi tháng nên trước khi cưới nhau, tôi cũng đã xác định tư tưởng là chồng tôi phải phụ giúp gia đình. Mỗi tháng chồng tôi vẫn đưa nhà 3 triệu, chia tiền khám bệnh của bà nội, đôi khi cũng là chồng tôi đưa hết. Vô tình tôi biết vợ chồng người anh chỉ đóng góp phần sinh hoạt phí hàng tháng của họ chứ không phụ giúp gì nên nói chồng là tôi không đồng ý như vậy. Bố mẹ chung nên con cái phải có trách nhiệm như nhau, huống hồ vợ chồng tôi lại không ở nhà chồng, cũng không nhờ vả gì ông bà nội.

    Phải nói thêm là trong suốt 3 năm cưới nhau, anh không hề đưa tiền cho tôi, vợ chồng tiền ai nấy giữ, ngay cả khi tôi sinh con đầu lòng cách đây vài tháng. Toàn bộ chi phí từ lúc mang thai tới giờ đều do tôi tự lo liệu. Nhiều lúc tôi cũng thấy chạnh lòng nhưng nghĩ cứ để từ từ chồng ổn định công việc, sẽ biết có trách nhiệm hơn. Nhưng cách hành xử của những người bên nhà chồng làm tôi thấy bức xúc và muốn ly hôn luôn cho xong. Mẹ chồng tôi tuy còn khỏe mạnh nhưng không bao giờ nghĩ đến chuyện làm thêm để đỡ đần con cái, lúc nào cũng chỉ mang tư tưởng con cái phải nuôi mình. Vợ chồng anh chồng thì vô tâm, nhiều khi thiếu tiền sinh hoạt phí, nói đưa thêm nhưng họ cũng không đưa.

    Sau sinh vì quá khủng hoảng về chuyện con cái, mọi thứ chi tiêu tốn kém hơn khiến tôi như muốn phát điên. Chồng tôi đã nghỉ việc nửa năm nhưng ông bà nội vẫn lấy tiền đều đều hàng tháng mà không bao giờ hỏi xem vợ chồng tôi sống thế nào, có thiếu thốn gì không. Nhiều lần tôi muốn ly hôn vì chồng thiếu trách nhiệm và nhà chồng sống không biết điều, nhưng nghĩ đến con tôi lại chùn bước. Dù sao bây giờ chồng tôi cũng đã hứa hẹn đủ điều và biết quan tâm, chăm sóc con cái nhiều hơn nhưng cứ nghĩ lại toàn bộ những chuyện trên, tôi lại như không còn tình cảm gì với chồng, cũng như nhà chồng nữa. Giờ tôi không biết phải làm sao? Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cám ơn.
    Huệ
    Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Tâm gợi ý:

    Chào bạn Huệ,

    Đây là vấn đề tiền bạc trong hôn nhân. Nhiều người trước khi bước vào hôn nhân không bao giờ bàn bạc, thống nhất với bạn đời về cách chi tiêu trong gia đình sau hôn nhân, chẳng hạn ai là người giữ tiền; chi tiêu trong nhà thế nào; cách lo cho bên nội bên ngoại ra sao?....Vì không bàn bạc trước nên khi bắt đầu cuộc sống gia đình, họ vẫn hành xử theo thói quen, đụng chạm tới người kia, rồi nảy sinh mâu thuẫn và tan vỡ. Nhiều người cảm thấy ngại khi nhắc đến chuyện tiền bạc trước hôn nhân nên mới dẫn tới kết cục không tốt, sống không hạnh phúc hoặc tan vỡ.

    Bạn cũng có vẻ hơi so đo khi cho rằng con nào cũng là con nhưng sao người đóng góp nhiều, người đóng góp ít. Tuy cùng là con nhưng mỗi người lại có hoàn cảnh sống và mức thu nhập khác nhau. Có thể người anh thu nhập không tốt, không có khả năng đóng góp thì có thể thông cảm. Nếu các bạn có điều kiện kinh tế, muốn phụ giúp cha mẹ thì cũng không nhất thiết phải so đo.

    Tuy nhiên, ở trường hợp của bạn, nhà chồng cũng hơi quá đáng. Cả nhà nhiều người như vậy mà không có thu nhập, phải sống dựa vào con, thậm chí ngay cả khi con thất nghiệp cả nửa năm mà cũng chẳng cần quan tâm xem con lấy tiền ở đâu để duy trì cuộc sống, có khó khăn, thiếu thốn gì không? Như vậy, gia đình chồng bạn khá vô tâm. Ngoài ra, suy nghĩ con cái phải nuôi cha mẹ cũng không hoàn toàn hợp lý. Con cái có hiếu, có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ đã đành, nhưng cũng nên xem xét điều kiện kinh tế của con thế nào, có dư dả không.

    Bạn băn khoăn, cảm thấy khó chịu, bực bội về chuyện tiền bạc có thể hiểu và thông cảm. Trong đời sống hôn nhân, tiền bạc rất thực tế. Không có tình yêu người ta vẫn có thể sống, nhưng không có tiền thì khó mà duy trì được cuộc sống.

    Khi chưa hiểu rõ mọi chuyện sẽ dễ xảy ra mâu thuẫn. Bạn nên trao đổi thẳng thắn với chồng và gia đình chồng về tình hình hiện tại để mọi người cùng hiểu và có giải pháp hợp lý. Câu nói "Có hiểu biết thì mới có cảm thông" không hề sai. Bạn có thể chia sẻ về khó khăn tài chính lúc này và nói rõ thời điểm hiện tại không thể hỗ trợ ông bà, khi nào vợ chồng bạn có thu nhập ổn định, dư dả sẽ lại giúp đỡ gia đình.

    Bạn có suy nghĩ chưa đúng lắm đó là đánh đồng việc khó khăn tài chính với ly hôn. Khi mối quan hệ vợ chồng đổ nát, không còn khả năng cứu vãn mới chọn cách ly hôn. Còn ở đây, vợ chồng bạn chưa xảy ra vấn đề gì lớn, thậm chí chồng bạn còn cải thiện tốt hơn, mà bạn lại muốn ly hôn vì khó khăn tiền bạc là không nên.
    Các bạn hãy cùng nguyenthihanoi5 xây dựng MU Thế Kỷ nhé

  2. #2
    Thành Viên
    nguyenthihanoi5's Avatar
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    626
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Theo bạn, thế nào là một công việc tốt? Có lẽ là một công việc tiền nhiều, việc ít, gần nhà, ổn định. Nhưng vẫn có một ngoại lệ, đó là M., một người bạn của tôi, ngay từ khi mới bắt đầu đi làm, M. luôn tránh những công việc có được mức lương cố định.

    M. nói, lương cố định khiến anh ấy không có ý chí phấn đấu, nhưng anh lại muốn xem năng lực của bản thân rốt cuộc đến đâu, cuối cùng đã tìm đến một công ty môi giới nhà đất làm việc. Công việc của M. rất vất vả: gần như không có ngày nghỉ, tăng ca đến muộn là chuyện bình thường, hàng ngày tất bật khắp nơi đưa khách đi xem nhà, không ngừng gọi điện thoại để tư vấn, có những hôm đưa 10 khách đi xem phòng nhưng lại không có lần nào thành công. Có những lần bận rộn liên tục nửa tháng trời, cuối cùng chỉ nhận lại được 1 câu: “Cậu vất vả rồi, tôi muốn suy nghĩ thêm” …
    [left !important] [/left !important]
    Nhưng M. vẫn kiên trì công việc này trong suốt 2 năm rồi cuối cùng, sự nghiệp cũng có khởi sắc, số giao dịch thành công ngày càng nhiều, M. cũng được thăng chức lên làm quản lý, hiện tại mức lương lên tới trăm vạn tệ và đang có ý định ra ngoài khởi nghiệp.

    Còn những người có mức lương cố định như chúng ta đều đang dùng thời gian để đổi lấy tiền bạc, chỉ trực tới cuối tháng để được phát lương. Người nghèo thường có khuynh hướng tìm một công việc và mức lương ổn định, bởi họ cần “cảm giác an toàn”, mà cái cảm giác an toàn đó cũng có giá phải trả, cái giá đó là sự giàu có.

    2. Người giàu khen ngợi người khác, người nghèo ghen tị với người giàu

    “Ghen tị với người giàu” thực sự là một suy nghĩ thâm căn cố đế của người nghèo.

    Nếu một người luôn không vừa mắt với người khác, luôn giữ tâm lý "tôi hạnh phúc nếu tôi thấy bạn không tốt", thì sợ rằng bạn sẽ phải nghèo cả đời.

    Người nghèo luôn phàn nàn về sự bất công, nhưng không nghĩ rằng nghèo đói có thể là kết quả của sự lựa chọn của chính họ.

    Khi bạn gặp một người giàu có, nếu bạn chọn ghét họ, thì bạn sẽ không bao giờ có thể trở nên giàu có được, bởi nếu bạn thực sự giàu có, bạn sẽ trở thành đối tượng ghen ghét của chính mình. Đúng là xuất phát điểm của mỗi người là không giống nhau, nhưng nếu cuộc sống đã như vậy rồi thì thay vì suốt ngày đi đố kị, ghen ghét, tại sao bạn không lựa chọn đi học hỏi? Hầu hết những người kiếm được nhiều tiền đều là những người ham học hỏi, họ học hỏi những thứ có ích với mình từ người khác để từ đó nâng cao giá trị của bản thân.

    Những người hay phàn nàn và ghen tị với người giàu về cơ bản sẽ càng làm càng nghèo.

    3. Người giàu sống đến già, học đến già, người nghèo lúc nào cũng cho rằng mình biết hết rồi

    Mỗi tuần, Bill Gates đọc hết 1 cuốn sách và thói quen này đã tồn tại được 52 năm, nhiều trong số đó là những cuốn sách không liên quan đến phần mềm hay kinh doanh. Thậm chí, ông còn có một kỳ nghỉ kéo dài hai tuần mỗi năm chỉ để dành cho việc đọc sách.

    Không chỉ riêng Bill Gates, nếu quan sát những người sáng lập của các công ty hàng đầu thế giới, bạn sẽ thấy một đặc điểm chung ở họ, đó là những người theo đuổi tri thức suốt đời.

    Mặt khác, tôi tự hỏi có bao nhiêu người chưa bao giờ động vào một cuốn sách từ sau khi tốt nghiệp đại học?

    Một bài báo trên Tạp chí Harvard Business Review từng chỉ ra rằng kiến thức thu được trong quãng thời gian học đại học chỉ có thể dùng được 5 năm.

    Có thể thấy, người nghèo vì sao trở thành người nghèo đều có lý do cả.
    Các bạn hãy cùng nguyenthihanoi5 xây dựng MU Thế Kỷ nhé

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •